Latest topics
» BTL Nhóm 7 Nghiên cứu tìm hiểu về quản lí thiết bị ngoại vi trong HĐH Windows
by nobitakun.hd Sat Nov 16, 2013 8:35 pm

» Siêu Quậy Cầu Trường -Quậy Tung Cầu Môn !!!! Zô.ô...ô...ô
by quanghaios Mon Oct 14, 2013 12:27 pm

» Tải game java Thiên Kiếp Biến – Quỷ Kiếm Linh Việt Hóa hay
by chiviyeuem1905 Sun Aug 18, 2013 3:55 pm

» Tải game đua xe 3D xtgem cực đỉnh cho java
by chiviyeuem1905 Sun Aug 18, 2013 3:54 pm

» nhận làm nhà mô hình..... bạn trẻ nào muốn làm thì vô đây
by Nhật Trung Thiên Thu Jun 13, 2013 3:09 pm

» KT-3Miền- Free VK2- Hoạt động nhận đồng- Cày cuốc hợp lý
by keokoolxz Tue Apr 16, 2013 5:59 pm

» AE KTPM 2 dzô đây báo danh đê........
by †…Dark™ Mon Nov 19, 2012 11:23 am

» Giáo trình Mạng máy tính
by LiềuMạng Tue Nov 13, 2012 7:18 pm

» [HD] Spiderman 4: The Amazing Spider Man (2012)
by †…Dark™ Thu Oct 25, 2012 1:30 pm

» aoe(lớp ktpm2)
by LiềuMạng Tue Oct 23, 2012 3:20 pm

» tìm phim supermen
by LiềuMạng Tue Oct 23, 2012 3:14 pm

» The book of Eli
by LiềuMạng Tue Oct 23, 2012 3:11 pm

» hài lắm anh em vào xem
by LiềuMạng Wed Oct 17, 2012 6:36 pm

» [HD] Trọn bộ 3 phần The Matrix - Ma trận
by LiềuMạng Wed Oct 17, 2012 6:35 pm

» Thông báo events KTPM2 tháng 12/2011
by dovanhuy03031993 Tue Oct 16, 2012 9:24 pm

» Danh sách nhóm và bài dịch môn Nguyên lý Hệ điều hành
by admin Tue Oct 16, 2012 6:38 pm

» Tài liệu Xác xuất thông kê
by admin Tue Oct 16, 2012 6:33 pm

» thằng nào theo quản trị mạng vào đây
by LiềuMạng Wed Oct 10, 2012 8:34 pm

» [HD] Tuyển tập series phim Batman
by LiềuMạng Wed Oct 10, 2012 12:26 pm

» [HD] The expendables - Biệt đội hành động (2010)
by LiềuMạng Mon Oct 08, 2012 2:16 pm

» tìm vợ và tuyển người yêu
by LiềuMạng Mon Oct 08, 2012 1:38 pm

» Cả tháng nay ae trên forum chết đâu hết rồi nhỉ/>>>
by LiềuMạng Thu Sep 27, 2012 12:16 pm

» Cảm động mà phê luôn >>>:))
by LiềuMạng Thu Sep 27, 2012 12:00 pm

Top posting users this week

Top posting users this month


Buong Tay Du Chua Bao gio Nam

View previous topic View next topic Go down

Buong Tay Du Chua Bao gio Nam

Post by Cau2cry on Thu Dec 01, 2011 11:31 am

Dù chỉ mới quen nhau tròn một học kỳ nhưng Rose và Vân đã trở thành đôi bạn thân thiết. Họ tâm sự với nhau về gia đình, về học tập, về những chàng trai...

Rose là cô bạn người Anh dễ thương của Vân. Nói cô dễ thương quả không hề sai. Da trắng, môi đỏ, sống mũi cao, tóc xoăn đúng chất Tây. Nhưng dễ thương nhất là Rose chỉ cao 1m65, bằng Vân - một chiều cao mà so với người Anh là khá khiêm tốn. Không những vậy, Rose còn sở hữu đôi mắt nâu của người châu Á thay vì đôi mắt xanh của người châu Âu. Cô thích nghe nhạc cổ điển, thích tự tay đan khăn mặc dù tiền mua len ít nhất phải gấp đôi tiền mua một cái khăn ngoài chợ, thích ăn kem mặc ngoài trời tuyết đang rơi, thích xõa tóc dù là mùa đông hay mùa hè… Bằng đấy nguyên nhân thôi cũng đủ để Vân và Rose trở thành đôi bạn thân thiết ở cái nơi đất khách quê người này rồi.

Cuộc sống ở thành phố cảng Portsmouth (Anh) vô cùng nhộn nhịp với những tòa nhà chọc trời, những khu thương mại, khu resort mà nghe đồn rằng chẳng khác gì thiên đường. Khi xin được học bổng toàn phần, niềm vui chiến thằng đã át đi sự lo lắng về cuộc sống xa nhà của Vân. Chỉ đến lúc đặt chân xuống sân bay, cô mới sững người. Một đứa con gái từ nhỏ chưa bao giờ nếm trải cảm giác xa gia đình, giờ đang một mình đứng nơi đất người, nhìn xung quanh đâu đâu cũng thấy toàn người bản xứ, mặt ai cũng lạnh ngắt làm Vân chẳng dám hỏi ai. Đúng lúc nước mắt đang chực trào ra thì một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô cùng giọng nói lơ lớ:

- Xin chao! Are you Vietnamese?

Vân ngơ ngác quay lại nhìn người vừa hỏi cô. Rõ ràng cô bạn này là người Tây, sao lại nói được tiếng Việt Nam nhỉ? Nhưng cũng vội trả lời:

- Yes, I am Vietnamese. And you?

- I come from England, but my grandmother is Vietnamese. I love Viet Nam.

Cô hồn nhiên kết luận. Vân cười tươi. Ngay từ cái nhìn đầu tiên Vân đã có thiện cảm với cô bạn Tây chỉ-cao-bằng-mình này. Đi với Rose, cô không có cảm giác lạc lõng như đi cùng với những người bạn Tây khác. Rose lại là người gốc Việt nữa. Quả đúng là người Việt Nam đi đâu cũng gặp đồng bào mình mà, tự nhiên thấy vui lạ.

Trường đại học của Rose và Vân cách nhau không xa. Hai đứa đều ở ký túc xá cho tiện, lại vừa tiết kiệm nữa, nên cứ cuối tuần là Vân lại sang trường Rose chơi hoặc ngược lại. Những buổi gặp mặt đó hai đứa lại hiều về nhau nhiều hơn và thấy ngày càng có chung nhiều sở thích. Vân được biết bà ngoại của Rose là người Việt Nam, lại là người Hà Nội, nơi Vân sinh ra và lớn lên. Mỗi lần gặp, Rose lại nằng nặc đòi Vân kể về Hà Nội, về phở, về cốm làng vòng và về chiếc áo dài mà Rose thấy bà ngoại giữ gìn như báu vật. Vân say sưa kể, kể một cách tỉ mỉ, chi tiết xen lẫn niềm tự hào khôn xiết. Những tiết học, những người bạn mới quen không làm cô nguôi đi nỗi nhớ nhà. Chỉ có khi gặp Rose, được kể về Hà Nội cô mới cảm thấy Hà Nội luôn ở trong cô, mới làm cô có thêm động lực để học, học thật nhanh, thật tốt, để mau về với gia đình, với Hà Nội thơm mùi cốm của cô.

***

Thành phố vào đông với những hàng rào phủ đầy tuyết trắng. Những nóc nhà, bậu cửa, trong bồn hoa bên hiên nhà, những cành thông cứng cỏi hay hàng cây khẳng khiu đều độc một màu trắng thanh khiết - điều mà Vân chưa từng được thấy ở Việt Nam. Quán cà phê quen thuộc của hai đứa đã bắt đầu trang hoàng cho cây thông noel với những quà, đèn nháy đẹp mắt. Dù chỉ mới quen nhau tròn một học kỳ nhưng Rose và Vân đã trở thành đôi bạn thân thiết. Họ tâm sự với nhau về bạn bè, về gia đình, về học tập, về những chuyện vui hay bất bình trong cuộc sống thường nhật. Rose thực sự là một người bạn lý tưởng. Cô luôn lắng nghe mọi điều Vân nói, luôn đưa ra những lời khuyên đúng đắn cho Vân. Hai người trao đổi bài vở, dạy cho nhau những kiểu đan len mới mà người kia chưa biết - điều mà cả hai đều rất thích thú.

- Này Rose, con trai nước cậu ai cũng vậy à? Để ý đến ai thì gửi thư, tặng hoa, tặng quà… không thèm biết đến cảm giác của người khác?

Rose dừng mũi đan, ngước lên nhìn Vân, rồi lại tiếp tục, thoăn thoắt:

- Không, không phải tất cả. Ít ra thì, cậu ấy không như vậy.

- Ai cơ?

- Không có gì. Mà cậu đang nói về ai vậy?

Vân không trả lời. William - cậu chàng người Anh học cùng lớp với Vân - rõ ràng là đang theo đuổi Vân một cách công khai ngay từ tháng thứ hai sau khi năm học mới bắt đầu. Vân là cô gái châu Á duy nhất trong lớp, không thể phủ nhận là vẻ đẹp mang đậm chất Á Đông của cô rất thu hút người xung quanh. Đến một ngày khi Vân phát hiện ra dưới ngăn bàn của mình xuất hiện những bông hoa vô danh thì cũng là lúc những con mắt của bạn cùng lớp nhìn cô cũng bắt đầu khác đi. Một số ngưỡng mộ, một số thèm muốn, số khác lại có vẻ ganh tị. Ai bảo người đó là William cơ chứ! Ai bảo cậu ta là người điển trai nhất lớp chứ. Ai bảo cậu ta cứ ga lăng đúng nơi đúng chỗ, dần dần đánh gục hết trái tim của lũ con gái trong lớp kia chứ. Mà sao không phải ai khác mà lại là Vân? Bao lần điên đầu vì chuyện này mà không dám nói với Rose. Ai bảo cậu ta là người Anh hả trời!

- Rose, cậu đã từ chối ai bao giờ chưa?

- Không, thực ra thì tớ bị từ chối.

- Ồ. Sorry. Tớ không cố ý. Nhưng anh ta là ai, sao lại dám từ chối Rose của tớ? Ngu ngốc!

Rose nhìn Vân mỉm cười ngỏ ý cảm ơn. Đã lâu lắm rồi cô không gặp lại anh. Người hàng xóm thân thiết, người bạn, người anh trai rồi cũng chẳng biết từ bao giờ lại thành người cô yêu. James thực sự là một người rất tuyệt vời. Mạnh mẽ và cá tính nhưng cũng dịu dàng, mềm mỏng. Hai người chơi thân với nhau từ nhỏ trong niềm vui mừng của hai gia đình. Họ muốn những đứa trẻ của họ sau này sẽ thành đôi và đùa nhau về chuyện lập giấy kết hôn đảm bảo nữa. Hai gia đình đã sống những tháng ngày vui vẻ như thế, cho đến một ngày công ty của bố James bị phá sản. Họ phải bán hết của cải để trả nợ và bỗng chốc thánh kiệt. Khi ấy James và Rose chỉ mới 16 tuổi. Gia đình họ chuyển đến một nơi khác để sống, cách chỗ cũ không xa về khoảng cách, nhưng lại rất xa về thứ bậc trong xã hội. Ngày ấy, Rose thường trốn bố mẹ để tới thăm James bởi từ ngày gia đình James có chuyện, không hiểu sao bố mẹ Rose cấm cô qua lại với họ. Cô rất giận vì những hành động đó của bố mẹ mình, nhưng biết làm sao được, họ cũng chỉ muốn tốt cho Rose thôi. Sự khác nhau về gia thế không làm cho tình bạn của hai người phai nhạt, mà trái lại, còn sâu đậm hơn lúc trước. Họ dành tình cảm với nhau nhiều hơn cả bạn bè. Cả hai hẹn nhau sau khi học xong trung học sẽ cùng nhau thi vào cùng một trường đại học để được gần nhau. Thế nhưng một ngày, mẹ Rose vô tình nhìn thấy cô đang đi dạo cùng anh trong công viên. Bà giận lắm, lôi Rose về và cấm cô không được gặp James cũng như gia đình anh nữa. Sau lần đó, James thường xuyên tránh mặt Rose. Cô chỉ biết nhờ người bạn thân của mình tới gặp James và nói rõ tình cảm của cô, nhưng James chỉ trả lời vẻn vẹn một câu: “Chúng tôi không hợp nhau, xin hãy nói với Rose tôi sẽ quên cô ấy nhanh thôi”. Cô đã khóc rất nhiều, nhưng không biết làm gì hơn vì không thể liên lạc được với anh. Mẹ cũng bắt Rose thi một trường đại học ở Portsmouth để tránh việc gặp gỡ James.

- Cậu vẫn còn yêu anh ta? – Vân nãy giờ chăm chú nghe Rose kể chuyện.

- Chắc vậy. Anh ấy vẫn xuất hiện trong giấc mơ của tớ.

***

Giờ học thể dục bao giờ cũng là cực hình đối với một cô gái Việt Nam với thân hình nhỏ con như Vân. Không như những người bạn cùng lớp, họ có chế độ luyện tập từ bé, thường xuyên tập thể dục nên việc chạy hai, ba vòng sân sau khi hoạt động đến vã cả mồ hôi trên sân bóng rổ cũng là chuyện bình thường. Vân thì khác, nói chung người Việt Nam thì khác. Rất ít teen Việt Nam nào tự duy trì cho mình thói quen tập thể dục buổi sáng. Tập làm sao được khi mà sáng nào cũng cố ngủ nướng thêm năm mười phút trước khi mama vào tận phòng lôi dậy, rồi lại cuống cuồng phi thật nhanh đến trường cho kịp giờ đóng cổng. Như thường lệ, sau khi chạy được hơn một vòng sân, Vân bắt đầu tụt lại, chạy chậm hơn so với bạn bè. “Chết tiệt. Cứ tưởng là sang đây có thể thoát được môn này chứ. Ai dè. Biết thế học ở Việt Nam sướng hơn!”. Đang rủa thầm môn thể dục đáng ghét thì bỗng có ai đó chạy lên song song với cô. Quay người sang, William đang nhe răng cười với Vân. Cô phớt lờ, cắm cúi chạy như không nhìn thấy anh.

- Này Vân, sao hôm nào cũng chạy sau cùng thế?

- Thích thế đấy! Chậm mà chắc. Tốp con trai các anh chạy xong rồi thì vào kia mà ngồi, ra đây làm gì? – Vân lí sự.

- Vậy sao? Chậm mà chắc? Giờ tôi mới được nghe. Nhưng này, Vân đừng vừa chạy vừa thở hốc như thế. Thở bằng mũi ấy. Hít vào thở ra thật đều mới không nhanh mệt.

Đáng ghét thật. Bao giờ cũng thích tham gia vào việc của người khác. Vân đã phớt lờ bao nhiêu lần rồi mà vẫn cứ thích “bám”. Mỗi chuyện này mà lần nào học thể dục cũng phải nhắc cô bằng được mới thôi. Mà Vân nào có nghe lời anh ta đâu chứ. Chẳng nhẽ cứ đôi co thế này mãi cho hết bốn năm à? Thôi thì đành thử làm theo một lần vậy. Một lần thôi để cho William hết làm phiền cô đi. Vân đành làm theo những gì mà William bên cạnh huyên thuyên nãy giờ, còn Will thì kiên trì chạy theo Vân cho hết những vòng sân còn lại, như một vị huấn luyện viên yêu nghề.

Những ngày sau đó William hay gần gũi với Vân hơn. Anh thường xuyên nói chuyện, tâm sự, thậm chí chuyển chỗ lại ngồi gần Vân. Còn Vân, thay vì ghét cay ghét đắng như ban đầu thì cũng đã bớt thể hiện ra mặt hơn. Thì chính Will đã giúp Vân qua được kì thi cuối kì môn này mà. Cũng phải thể hiện sự biết ơn với người ta chứ. Tiếp xúc với William, Vân mới thấy, hóa ra anh ta không như cô nghĩ. Khá thân thiện và tốt bụng. Tất nhiên bất cứ cái gì đối với William, Vân đều cư xử có giới hạn. Cô sợ anh sẽ hiểu nhầm tình cảm của cô dành cho anh. Chẳng ai muốn điều đó xảy ra cả. Vân lại càng không.

Tại vì, người cô thích là Micheal cơ!

Micheal là bạn thân của William. Nghe qua Will thì hai người cùng thuộc đội bóng rổ của trường. Micheal không mấy nổi bật trong lớp, không đẹp trai và khá giả như Will, tính cách khá trầm lắng, ít nói nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt sâu của anh là Vân ít nhiều cũng đọc được tâm tư trong anh. Đó là một đôi mắt buồn và hình như luôn muốn che giấu điều gì đó. Vân thích sự tĩnh lặng của Micheal. Anh có thể nhường lối đi khi vô tình chạm trán ở cửa ra vào, tranh những công việc nặng hơn khi cả lớp cùng dọn vệ sinh phòng học hay dắt hộ cô bạn nào đó chiếc xe đạp ra khỏi chỗ để xe. Tất cả đều lặng lẽ. Không cần thể hiện sự ga lăng ồn ào như Will, Micheal vẫn có điểm gì đó rất thu hút mà Vân không lý giải được. Chỉ biết rằng mỗi lần thấy anh, cảm xúc trong Vân cứ trỗi dậy, không như lúc ở cạnh William.

***

- Vân, sáng mai tớ sẽ qua trường cậu! - Rose hớn hở.

- Thật sao? Chúng ta sẽ đi chơi ở đâu à? – Vân hớn hở.

- Victoria Park. Cậu chưa đi bao giờ đúng không?

- Ừ. Tớ rất thích đi công viên.

- Vậy chờ tớ ở cổng trường cậu nhé.

- Yes. I love you, my friend!

Cuộc trò chuyện của hai cô bạn kết thúc bằng những cái ôm và nụ hôn ngộ nghĩnh qua chat. Tối nào cả hai cũng phải nói chuyện với nhau một lát rồi mới chịu đi ngủ. Chuyện trường học và bạn bè trong lớp bao giờ cũng được chia sẻ nhiều nhất. Duy chỉ có chuyện mình thích Micheal là Vân chưa nói cho Rose biết. Cô sợ Rose lại cười mình. Người Việt Nam luôn vậy, ý nhị và kín đáo, nhất là trong chuyện tình cảm, họ ít khi muốn show ra cho mọi người bàn tán. Tất nhiên dù có nói thì Rose cũng chẳng nói cho ai biết đâu, nhưng cái gì đó cứ ngăn Vân lại. Cũng phải thôi, tình cảm của Micheal, Vân chưa hề biết.

***

Một ngày chủ nhật đẹp trời, quá lý tưởng cho việc dạo chơi công viên. Vân bước ra khỏi khu kí túc xá, hít một hơi căng đầy lồng ngực, tận hưởng cái không khí mát mẻ và dễ chịu của tháng năm. Nhanh thật, mới đó mà đã gần hết một năm rồi. Vậy là xa bố mẹ và em gái gần một năm rồi. May mà có Rose luôn bên cạnh động viên, có William thi thoảng làm trò cười và quan tâm Vân nữa, nếu không chắc cô cũng đến trốn học mà về thăm nhà mất.

- Vân, chờ bạn à?

Vân quay sang, trố mắt ngạc nhiên. Micheal đứng bên cạnh cô lúc nào không hay. Bất ngờ quá, Vân ấp úng:

- Ừ. Bạn đến trường sớm vậy?

- Mình có hẹn với William đi tập bóng rổ. Cậu ta lại trễ rồi. Luôn là vậy.

Micheal nhún vai kể về William. Vân biết mà, anh chàng này toàn thói công tử, lúc nào cũng bắt người khác phải chờ mình. Tại Micheal hiền lành quá đấy mà, chứ gặp phải Vân thì cô đã cho biết tay rồi. Cả hai đứng nói chuyện với nhau trong lúc chờ Rose tới. Hóa ra Micheal rất thích tìm hiểu về đất nước Việt Nam, muốn hiểu thêm nhiều về người Việt. Phát hiện ra bí mật này, cô say sưa kể về Việt Nam cho Micheal nghe trong khi anh tỏ ra vô cùng thích thú. Từ những người gánh hàng rong, đến việc tắc đường liên miên, hay cánh đồng lúa xanh ngắt trải dài... làm Micheal cười rất tươi. Vân lại phát hiện ra một điều nữa, nụ cười của Micheal rất đẹp. “Ôi trời, sao trước đây mình không bắt chuyện với cậu ấy sớm hơn chứ” – cô mỉm cười nghĩ bụng.

Vân đang thao thao bất tuyệt thì thấy nụ cười trên môi Micheal tắt ngấm, ánh mắt nhìn chăm chăm vào ai đó. Theo hướng nhìn của Micheal, Vân quay ra. Rose vừa bước xuống từ xe bus, vẫy tay chào Vân nhưng rồi cũng sững lại, nhìn người đứng cùng Vân lúc này.

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

- Rose, đây là Micheal, bạn cùng lớp với tớ. Còn đây là Rose, bạn rất rất thân của tớ.

- ....

- Hai người quen nhau à?

Không ai trả lời. Họ chỉ lặng lẽ nhìn nhau rồi lại tránh ánh mắt của nhau. Mãi một lúc sau, Rose mới mở lời:

- James, sao anh lại ở đây?

Cái gì? James ư? Không, Rose nhầm rồi, đây là Micheal cơ mà. Cậu ấy là Micheal, không phải James. Vân định lên tiếng nhưng nhìn vào Micheal, cô im bặt. Ánh mắt ấy đang hướng vào Rose với cái nhìn tha thiết. Lẽ nào...

- Họ là bạn cũ.

Một giọng nói quen thuộc nhỏ nhẹ bên tai Vân. Cô giật mình. Là William. Hóa ra anh đã tới và chứng kiến nãy giờ. Will nói gì đó với Micheal rồi quay sang Vân.

- Họ cần nói chuyện. Đi nào Vân. Tôi sẽ đưa bạn đi dạo.

Vân ngoan ngoãn để cho William nằm tay kéo đi. Đầu cô giờ đây hỗn loạn, không nghĩ được thêm gì cả. Bạn cũ? Ánh mắt ấy, khuôn mặt ấy... Giữa họ có gì đó còn hơn cả bạn bè...

- Trái đất tròn thật. Không ngờ được Vân là bạn của Rose.

- Anh biết Rose?

- Qua lời kể của Micheal thôi. Bạn gái cũ của cậu ấy.

- Không thể nào – Vân thốt lên – Bạn trai của Rose là James cơ mà.

- James là tên Rose hay gọi Micheal. Từ bé Micheal đã thần tượng James Bond nên cô ấy gọi anh như vậy. Đó là bí mật riêng giữa hai người thôi.

Có cái gì đó rơi vỡ trong Vân. Không ồn ào. Nhưng khá đau. Trớ trêu thật đấy. Người Vân thầm thích lại là bạn trai của cô bạn thân. Cho dù trí tưởng tượng của Vân có phong phú thế nào đi nữa thì cũng không thể nghĩ đến tình huống giở khóc giở cười này. Chẳng biết nên buồn hay nên vui đây. Vui cho Rose vì gặp lại được Micheal, hay James nhỉ? Cô ấy còn yêu Micheal. Nhưng cũng buồn cho chính bản thân mình.

- Cậu ấy trốn tránh Rose, nhưng Micheal nói với tôi rằng trái tim cậu chỉ có cô ấy.

- Vâng, mừng cho họ.

- Vân thích Micheal?

- Sao anh hỏi vậy?

- Tôi đoán thôi. Rất ít người gặp mà để lại ấn tượng sâu sắc như Micheal. Cậu ấy rất tốt bụng.

- Vậy thì anh đoán nhầm rồi. Con gái Việt Nam không thích con trai ngoại quốc.

- Thế sao? Tức là tôi cũng hết cơ hội?

- ....
Vân ngồi một mình trong phòng. Kí túc xá cuối tuần thật vắng. Bạn cùng phòng của cô đã đi chơi hết. Ôm khư khư cái máy tính và bắn Halflife ầm ầm suốt từ chiều đến giờ, vẫn không thể giải tỏa hết được stress. Yahoo để invi im lìm. Lúc này Vân không muốn nói chuyện với ai hết. Cảm giác thực sự khó chịu.

Buzz!

Màn hình rung khiến Vân giật mình, là Rose.

- Hi Vân!

- Hi!

- Will đưa cậu về à?

- Ừ! Cậu thế nào?

- Mình đã nói chuyện với James. Anh ấy nói vẫn còn tình cảm với mình. Mình rất vui.

- Chúc mừng cậu, Rose!

- Cảm ơn cậu.

-Vì cái gì?

- Vì đã là bạn của tớ. Nếu không có cậu chắc chẳng bao giờ tớ tìm thấy James. Anh ấy nói cậu rất dễ thương và tốt bụng nữa.

- Gửi đến Micheal, à không, James của Rose lời cảm ơn của tớ nhé! Chúc hai cậu hạnh phúc.

Vân out nick rồi bước ra ban công.

“Xin lỗi nhé Rose, không nói chuyện lâu với cậu như mọi ngày. Cho tớ được buồn một đêm, được ghen tị với cậu một đêm. Chỉ đêm nay thôi. Ngày mai tớ sẽ lại là tớ, là bạn thân của cậu và bạn học của Micheal, chỉ là bạn học thôi. Hai người có một tình yêu thật tuyệt vời và đáng ngưỡng mộ.

Bí mật này, tớ sẽ giữ cho riêng tớ, được không? Hì. Sẽ nhanh lấy lại cân bằng thôi. Chưa nói với cậu là người Việt Nam ý chí cao lắm. Rồi cậu xem, tớ sẽ nhanh chóng kiếm một anh chàng thật oách...

Còn lúc này, có lẽ tớ sẽ buông tay. Buông tay, dù chưa bao giờ nắm...”

Có tiếng bước chân ai đó đi lên cầu thang...

- Vân! – William xuất hiện

- Đây là kí túc xá nữ đấy. Cậu làm gì ở đây?

- Chưa đến giờ giới nghiêm mà. Tới rủ Vân đi xem phim. Rio đấy. Đi nhé!

- Thôi, tôi phải chuẩn bị bài tập cho tuần sau.

- Chỉ hôm nay thôi. Xem như đền bù vụ đi Victoria Park sáng nay của Vân. Ok? Ok? Ok?

William làm điệu bộ trẻ con, thuyết phục Vân bằng được. Cô bật cười, gật đầu đồng ý.

Phải rồi, ai đó đã từng nói, yêu là khi thấy người mình yêu hạnh phúc, mình cũng sẽ hạnh phúc, dù cho người đó không ở cạnh mình. Huống gì, Vân còn chưa xác định được liệu tình cảm với Micheal có phải là yêu, hay chỉ là cơn cảm nắng nhất thời. Với lại, cô yêu cả cô bạn Rose dễ thương của mình nữa cơ mà. Họ hạnh phúc, nghĩa là Vân hạnh phúc. Và hẳn rồi, chắc là William cũng vậy.

Vân mỉm cười, vào khoác vội thêm chiếc áo rồi bước ra ngoài, nơi William đang đứng chờ.

- Đi nào Will, tôi sẽ kể thêm cho cậu về chuyện tình của Micheal và Rose, xem như chuộc lỗi ban sáng đã không nói chuyện với cậu, toàn để cậu độc thoại, nhé!

- Được rồi. Nhưng cậu phải kể về Việt Nam cho tôi nghe nữa đấy!

Họ bước đi bên cạnh nhau. Nỗi buồn chợt tan biến theo tiếng cười giòn tan, hòa vào cơn gió nhẹ của màn đêm.

Hạnh phúc đôi khi đơn giản là dũng cảm buông tay và bước tiếp, bạn có nghĩ thế không?

_________________
Võ Lâm Chí Tôn_Vô Song Vương Giả :076: :076: :076: :005: :005: :005:

Cau2cry
Cấp 3
Cấp 3

Male Bài viết : 73
Tham gia : 2011-12-01
Tuổi : 23
Đến từ : hung yen oh yead

Thú nuôi
Mèo:
Chó:

View user profile

Back to top Go down

Re: Buong Tay Du Chua Bao gio Nam

Post by SonIT_haui on Thu Dec 01, 2011 11:44 am

????????????????????????????????????/ :D :D :D

_________________
Hệ thống liên kết website Thương Mại lớn nhất tại Việt Nam http://Sieumang.tk


SonIT_haui
Cấp 5
Cấp 5

Male Bài viết : 195
Tham gia : 2011-11-30
Tuổi : 23
Đến từ : Kim Sơn_Ninh Bình

Thú nuôi
Mèo:
Chó:

View user profile http://sieumang.tk

Back to top Go down

Re: Buong Tay Du Chua Bao gio Nam

Post by Cau2cry on Thu Dec 01, 2011 11:47 am

sao? the' ma` ??????????????lam' the' :D :D :D

_________________
Võ Lâm Chí Tôn_Vô Song Vương Giả :076: :076: :076: :005: :005: :005:

Cau2cry
Cấp 3
Cấp 3

Male Bài viết : 73
Tham gia : 2011-12-01
Tuổi : 23
Đến từ : hung yen oh yead

Thú nuôi
Mèo:
Chó:

View user profile

Back to top Go down

Re: Buong Tay Du Chua Bao gio Nam

Post by admin on Thu Dec 01, 2011 12:56 pm

Tui không muốn cận nặng thêm đâu
:031: :031: :031: :031: :031:

admin
Quản trị viên
Quản trị viên

Male Bài viết : 336
Tham gia : 2011-10-27
Tuổi : 23
Đến từ : Thái Bình

Thú nuôi
Mèo:
Chó:

View user profile http://k6ktpm2.forumvi.com

Back to top Go down

Re: Buong Tay Du Chua Bao gio Nam

Post by PrickleNo1 on Thu Dec 01, 2011 8:50 pm

đúng rồi đây bây jo lên mang cop phim ve xem cho đỡ haiz mat

_________________

PrickleNo1
Moderator
Moderator

Male Bài viết : 205
Tham gia : 2011-11-29
Tuổi : 23
Đến từ : Dương Dinh Tiên hoàng - Lạng Sơn

View user profile

Back to top Go down

Re: Buong Tay Du Chua Bao gio Nam

Post by tungdz1993 on Mon Dec 05, 2011 9:10 pm

Sorry nha Vang ơi dù là bạn thân nhưng tớ cũng éo hiểu cậu viết kái cc j
>>>>> cậu làm tớ thất vọng wá :001: :001: :001: :001: :001:

tungdz1993
Cấp 3
Cấp 3

Bài viết : 56
Tham gia : 2011-12-01
Tuổi : 23
Đến từ : Thanh Hoá

View user profile

Back to top Go down

Re: Buong Tay Du Chua Bao gio Nam

Post by Sponsored content Today at 9:26 pm


Sponsored content


Back to top Go down

View previous topic View next topic Back to top

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum